Phúc báo của con cái đều đến từ cha mẹ, dành ra 1 phút để đọc kẻo HỐI HẬN

Cha mẹ làm điều thiện lương thì con cái sẽ gặp điều thiện lương. Vậy mới nói, tất cả phúc báo của con cái đều liên quan đến cha mẹ. Muốn con nhận nhiều phúc báo, cha mẹ hãy tích đức hành thiện.

Khi một đứa con được sinh ra, người gần gũi nhất với chúng là cha mẹ. Và mọi hành động, lời nói, tính cách của con cái, ảnh hưởng từ cha mẹ rất nhiều. Ví như cha mẹ là người luôn mở lòng từ bi giúp đỡ người nghèo, thì con cái từ nhỏ đã nhìn thấy điều ấy, đứa trẻ lớn lên cũng sẽ là một người nhân hậu. Vậy mới nói, phúc báo của con cái đều liên quan đến cha mẹ. Cha mẹ làm điều tốt, thì con sẽ trở thành người tốt. Còn nếu như cha mẹ là người lấy oán báo ân, buông lời cay độc, hãm hại người lành, thì đứa con khi lớn lên cũng đâu thể nào là người lương thiện.

Cha mẹ làm điều thiện là đang tích đức cho con

Mọi việc chúng ta làm hôm nay đều liên quan phúc báo của con cái chúng ta sau này. Như cha mẹ là người tàn phá môi trường, thì con ắt sẽ phải sống trong một môi trường ô nhiễm, đầy những rủi ro bệnh tật. Cha mẹ là phường trộm cắp vô ơn, thì con cái khó có thể là người thật thà trung thực.

Nếu cha mẹ trồng những cái cây, thì con cái là người hưởng trái ngọt. Cha mẹ có tích lũy thì con cái mới nhận được của để dành.

Có một câu chuyện rất hay. Một ngày, có một đứa bé trai đến cửa hàng và ăn trộm thức ăn. Vì không nhanh nhẹn, thằng bé bị người ta bắt được và họ lao vào đánh nó. Một người đàn ông trung niên đã cứu thằng bé, trả tiền cho người chủ cửa hàng kia, đồng thời mua cho thằng bé một ít thức ăn để nó đưa về cho mẹ, vì mẹ thằng bé đang bị ốm.

Nhiều năm sau, một ông lão mắc bệnh nặng cần phẫu thuật gấp nhưng gia đình ông lại không có tiền. Con gái ông đã định bán đi căn nhà đang ở, nhưng vẫn không đủ tiền để cứu cha. Vậy mà một ngày, cô nhận được lá thư từ bác sĩ trưởng khoa của bệnh viện, người trực tiếp phẫu thuật cho cha mình. Trong thư ông viết, mọi chi phí phẫu thuật đều bằng 0 và đã được trả từ 30 năm trước.

Người đàn ông trung niên năm nào chỉ đơn giản là xót thương một đứa bé mà cứu nó, ông không hề nghĩ đến 30 năm sau khi ông già yếu bệnh tật thì thằng bé ngày nào đã là một bác sĩ nổi tiếng, và nó cũng đi tìm ân nhân của mình khắp nơi. Vì ông gieo điều tốt, nên phúc báo để lại cho con gái ông, cô vẫn được ở lại trong ngôi nhà của mình, và vẫn còn cha già để báo hiếu, phụng dưỡng.

Người làm cha mẹ gieo trồng ruộng phúc, tích đức làm việc thiện, thì sau này tự nhiên con cháu sẽ tự có phúc báo. Nếu cha mẹ không tích đức hành thiện, kiếm tiền bất chính thì sau này con cháu sẽ chịu nhiều cơ cực, không được hưởng phúc báo từ cha mẹ.

Cha mẹ bố thí cho người ăn xin một bát cơm, thì con cái sau này nếu sa cơ lỡ vận, sẽ có người đưa tay giúp đỡ. Cha mẹ giúp người một manh áo thì con cái sau này suốt đời no đủ ấm áp.

Người xưa dạy: ‘Nhất đại tố quan cửu đại oan’ Tạm dịch: Một đời làm quan, chín đời chịu oán. Nếu bạn làm một vị quan tốt là tích phúc báo lớn cho con cho cháu sau này. Còn nếu bạn làm một vị quan tồi, chiếm hữu của công thành của tư, mượn công danh để mưu đồ bất chính thì chính là đang tạo nghiệp, tổn phúc báo của con cháu và tới tận chín kiếp sau con cháu đều phải làm trâu làm ngựa để trả nợ cho những ác nghiệp đó.

 

banner

Thêm một bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *