Nhà

Gọi tên những miền đất đã đi qua với tháng ngày che giấu. Tôi vẫn nhớ những ngày nắng ấy – những ngày nông nổi, tưởng như mình đâu bỏ tất cả để ra đi. Thời gian cứ như chưa từng chạm đến nỗi buồn, mùa vội vã ùa vào cuốn đi tất cả. Tôi bước trên triền đê lộng gió, nghe hương vị quê nhà cứ dậy lên trong sống mũi. Để tôi quên đi một thời chỉ biết bấu víu mỗi tình yêu…

Dắt nhau về lối nhỏ, tôi vẫn nhớ mùi dầu khuynh diệp của bà nội tôi giữa trưa lặng gió. Mùi của trầu cau cứ dậy lên theo từng tiếng võng đung đưa mà đã có lần bà nhắc, thằng Tây nó gớm ghê không dám lại gần nên nội mới sống được rồi mới đẻ ra thằng cha của mày đó. Nội cười rồi ngó lên bàn thờ nhìn di ảnh của cô út đầm đìa nước mắt, phải chi cô út mày biết ăn trầu thì đâu bị thằng Tây nó… Nội buông tiếng thở dài tay vẫn không ngơi nhịp võng… Những mùi hương ấy thơm cả giấc mơ tôi. Nó như trói tôi lại giữa những dấu yêu thời tuổi nhỏ.

Đã biết được chẳng nơi nào bằng ở nhà, rằng mọi yêu thương ngoài kia đều có giới hạn của nó

Mùi chai rượu xoa bóp của ông cứ miên man đuổi theo tôi. Cái mùi khó chịu mà ông thường bảo tôi tránh đi mỗi khi ông bắt đầu thoa vào cánh tay khi nó đã mỏi nhừ, vào đôi bàn chân đã bắt đầu chùn lại… Để tôi cứ tưởng ông giấu tôi uống một mình. Mùi hương ấy cứ vấn vít trong tôi mãi đến tận sau này. Mái nhà tranh vách lá, có hàng dừa xanh bắt cái võng tòn ten với chiếc đài nhỏ rè rè đổ xuống tiếng hát nghệ sĩ Thanh Nga nghe mùi ác chiến, mùi hương của tách trà đun bằng chén nước mưa ngòn ngọt, thấm vào đầu lưỡi.

Hít một hơi thật sâu. Mùi thuốc rê, giấy quyến mà bố tôi vẫn để trong cái nón kết cứ phảng phất theo từng nhịp thở. Mùi thuốc hanh nồng giữa khuya bố thức dậy ém màn cho những đứa con gác chân làm rơi xuống. Là những vòng khói trắng giữa đêm khi bố nghe tin đài báo bão, là lúc bố đọc đi đọc lại lá thư anh trai tôi học ở Hà Nội gửi về xin tiền đóng học phí.

Tôi thèm được ăn quả ổi, quả xoài chua từ túi áo của ba mỗi khi đi đồng về. Mùi vị ấy, tôi đã rong ruổi kiếm tìm suốt những tháng ngày ở phố. Và bỗng nhận ra chỉ nhà mới có…

Đã có lúc cuộc đời muốn đẩy tôi ngã dụi rồi lại kéo tôi lên. Tôi chỉ muốn chạy về nhà, được nép sau áo mẹ, để thấy mình còn quá dại khờ, để được cuộn vào mái tóc có hương bồ kết thơm nồng của mẹ, để được nghe tiếng mẹ, lòng tôi cũng thấy bình yên hơn.

Mẹ ngồi cời bếp lửa. Mẹ bảo tôi chạy ra sau hái mấy bông súng chấm mắm kho, đợi tôi về mẹ mới dám dỡ. Tôi bước ra vườn, đôi mắt đỏ hoe, ngước mặt lên nhìn vòm trời quê yên bình có những lọn khói phả lên từ gian bếp của mẹ. Tôi thấy mình dù có đi trăm núi nghìn sông cũng chưa thể nào hiểu hết tấm lòng của mẹ. Mùi mắm kho thơm lừng, mùi của quê hương xứ sở. Mùi mà đã có lần mẹ mang lên phòng trọ bị bác chủ nhà mắng, mùi của mẹ con thằng nhà quê. Mẹ cười, mùi hôi vậy chứ ăn là ghiền. Chị lấy ít ăn thử, dưới quê tôi cái này là đặc sản đó. Để mỗi lần gom tiền trọ, bác chủ lại bớt chút tiền điện, tiền nước rồi nhắc, mẹ con gởi mắm lên chưa.

Thằng em tôi tò mò hỏi, trên thành phố sướng lắm hả anh. Đâu như dưới quê mình. Buồn thỉu buồn thiu. Tôi cười, ờ thì buồn mà đi xa lại nhớ… Có lần anh em tôi đi hôi cá, tay nó thoăn thoắt bắt bao nhiêu là cá. Chợt thấy chạnh lòng, đã có thời tôi như thế, chẳng lạ lẫm gì với con cá chuối, con cá rô, con săn sắt…Giờ lại thấy nhọc nhằn cầm nắm con cá, con tôm. Nhấn chân mình vào đất. Mùi ngai ngái của đất, mùi phân trâu nhão nhượi trong bùn, mùi hoa dại bung nở bên đường. Những mùi hương của con đường về cuối gió.

Tôi thấy mình trưởng thành sau mỗi chuyến đi xa. Và có lẽ chừng đó cũng đã đủ khả dĩ để khát khao hình bóng quê nhà. Đã biết được chẳng nơi nào bằng ở nhà, rằng mọi yêu thương ngoài kia đều có giới hạn của nó. Và hương vị quê nhà vẫn hiện lên trong từng nếp nghĩ, nó chẳng bao giờ đứng lẫn vào đâu, dẫu cho đời tôi đã lớn. Cho nên tôi vẫn về để được sống trong những mùi hương ấy, mùi hương chẳng đâu có được. Mùi của nơi tôi gọi là: Nhà…

Phạm Nga

 

banner

Thêm một bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *