Màu hoa học trò

Mỗi độ xuân qua, hạ về, vạn vật cùng hòa theo những biến chuyển, những khúc ca giao mùa của tạo hóa và sự thay đổi của thiên thiên. Đó là khi tiết trời ấm hẳn lên, không còn cái lành lạnh vào buổi sáng của tiết xuân nhiệt đới, và khi những chú ve sầu bắt đầu râm ran đâu đó báo hiệu một mùa thi sắp đến. Bỗng từ những vòm lá xanh rì, trong sân trường, trên đường về nhà, từng chùm phượng vĩ hé mở những cánh hoa đỏ rực như những chú bướm chuẩn bị tung cánh bay đi.

Phượng vĩ mang một màu đỏ đặc trưng, nhưng có lẽ vì nó gắn liền với tuổi học trò, lứa tuổi của những ước mơ hồng ấp ủ, nên có ai đó đã gọi là “phượng hồng” để làm tăng ý nghĩa của những chùm hoa phượng vĩ. Phượng thường nở vào tháng tư, như một dấu hiệu của mùa thi và bắt đầu tàn khoảng tháng sáu. Mỗi hoa có bốn cánh màu đỏ, và một cánh có lốm đốm màu trắng bên trong. Những cánh hoa này qua bàn tay khéo léo của những cô học trò nhỏ đã trở thành những nàng bướm tuyệt đẹp. Để rồi, có ai đó mượn vở viết lại bài còn dang dở trên lớp, rồi âm thầm đặt từng hoa bướm vào những trang vở, đặt những cảm xúc còn e ấp trên những nét bút chưa khô, hay đặt những tâm tư chưa kịp ngỏ lời qua từng cánh bướm đỏ rực.

Không chỉ có thế, khi hoa phượng được thụ phấn và kết tinh thành từng quả dài dài có hạt ăn rất ngon và bùi bùi bên trong cũng được những cậu học trò len lén trèo lên cây rồi hái vội. Các cậu thường hái những quả xanh hơi sẫm màu vì lúc đó, hạt bên trong ăn ngon nhất. Trong khi các nữ “nghệ nhân” đang say sưa với những nàng bướm còn dang dở, thì những chàng “dũng sĩ” vẫn đang dùng dao tách những quả phượng ra rồi chia nhau từng hạt trong quả phượng thấm đẫm chân tình ấy. Cũng là, hoa phượng từng cánh mỏng manh như cánh bướm, ấy thế mà lại kết ra một loại quả dài dài, chứ không như những chùm ổi xanh rờn, những quả mận đỏ hình hồ lô. Có ai biết được khi những quả phượng ấy già cỗi, thay áo từ màu xanh sang màu đen xẫm mà vẫn còn có ích cho đời. Đám con nít ở xóm thấy quả phượng già trông như những cây kiếm nên thi nhau lượm về rồi bày ra trò đánh trận giả làm rộn ràng cả xóm những chiều tà.

Và khi mùa hạ bắt đầu, từng cánh hoa rơi rải rác khắp sân trường, có cánh hoa nào vương nhẹ trên mái tóc, gỡ cánh hoa ra khỏi tóc ai mà lòng nghe xao xuyến, bâng khuâng. Một cảm xúc lạ kỳ như thổn thức. Hoa phượng nở, hạ về, thế là sắp chia xa. Những người bạn nhìn nhau không nói, thế mà trong khóe mắt lại rưng rưng và nhịp thở bỗng nặng nề hơn. Những ngày ấy, thầy cô sao thân thương quá, tựa chừng như có thể ví như những người cha, người mẹ. Những ngày ấy, những lời nói trìu mến, thân thương lại muốn phát ra nhưng lại bị sự nghẹn ngào trong tim ngăn lại. Chỉ có những dòng lưu bút trao tay là còn mãi, những dòng lưu bút ấy giờ đây lại thấy những lời tâm tình sâu kín nhất dành cho thầy cô, bạn bè thân thương. Để rồi khi nhìn lại, chắc hẳn ai ai sẽ ấm lòng bên dòng lưu bút ngày nào.

Tạo hóa rất công bằng, chỉ bằng những chùm phượng vĩ nhỏ nhắn mà mang niềm vui đến rất nhiều lứa tuổi khác nhau, trong đó có những đấng sinh thành, những bác thợ mộc khéo léo, lành nghề. Sau khi phượng được trồng lâu năm, khi từng vân màu tuổi trên cây đã rõ ràng để thể hiện rằng cây đã trưởng thành, gỗ đã chắc, nó sẽ được chuyển đổi thành vòng đời khác, những sản phẩm thủ công đồ mộc. Đâu đó lại vẳng lên câu hát: “Sự sống không mất nhưng chỉ đổi thay”. Đúng vậy, gỗ phượng giờ đây không còn là nơi sinh ra và nuôi dưỡng những chùm hoa đỏ rực nữa, những lại được cưa, bào, đục, đẽo để trở nên những dụng cụ đồ mộc cần thiết trong gia đình. Tuy không phải là lựa chọn đầu tiên như gỗ cây núi, cây tràm, gỗ lim nhưng gỗ phượng vẫn được ưa chuộng ở vùng nông thôn nơi tôi sống.

Và, sứ mệnh quan trọng nhất của những chùm phượng là nhắc nhở những cô cậu học trò nhiệm vụ quan trọng nhất, quay về với những trang vở thân thương. Kỳ thi đã gần kề. Những kế hoạch tạm hoãn lại, những nỗi niềm tạm đặt vào một góc riêng, và tất cả lại dồn vào những tiết học trên lớp, những trang vở quen thuộc và những buổi ôn bài trong đêm thanh vắng. Rồi mùa thi qua đi, từng cánh bướm lại dang rộng đôi cánh nơi những trang vở, những điểm tốt đỏ như màu hoa phượng, và những tâm tư còn vương vấn đâu đây để rồi khi mùa hoa phượng qua đi, trong không gian vẫn lưu lại sắc đỏ một thời học trò còn mãi. Và hơn thế nữa, dòng lưu bút tri ân ấy vẫn đi cùng muôn cánh bướm nhỏ đỏ thắm cả một mùa hoa.

Phạm Nga

banner

Thêm một bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *