Biển – những cảm xúc khó nói lên lời

Có những khi chẳng hiểu vì sao tôi chẳng còn thích biển, chẳng suy nghĩ đoái hoài gì đến cái mênh mông vô tận của biển nữa. Hình như mỗi khi đứng trước biển tôi lại cảm thấy mình nhỏ bé giữa những con sóng lăn tăn nhấp nhô chạy vào bãi cát dài vô tận. Sóng và gió cứ lặng lẽ đến rồi đi không hẹn trước để mặc cho con người ở lại với bao nỗi niềm của những thứ gọi là mông lung.

Phải chăng, tôi đã sợ cái cảm giác đối diện với những thứ quá lớn lao chăng? Và hình như chính tôi cũng cảm thấy mình nhỏ bé khi một mình trước biển. Tôi vội tự khép mình lại với những thứ vốn dĩ rất gần gũi thân quen. Đâu đó thấp thoáng từng cánh hải âu xa xứ từ phương xa bay đến, những cánh chim trời cũng giống như một cuộc đời của mỗi con người, có lúc thong dong, có lúc lạc đàn mỏi cánh với muôn vàn cái được và mất. Con người ta rồi sẽ lớn dần lên, chiêm nghiệm nhiều hơn và liệu rằng có mấy ai không nhớ những lúc dại khờ với một thời bon chen muốn khẳng định bản thân mình.

Trước biển, dường như những cảm xúc cũng trở nên mơ hồ hơn với những tiếng lòng của biển. Biển ồn ào. Biển rợn sóng. Nhưng có ai hiểu được nỗi lòng của sóng. Biển cho tôi những cảm giác khó tả, những phút giây lắng đọng để suy nghĩ về mình, về đời. Sao mà thèm cái cảm giác ngồi trước biển với những suy nghĩ mông lung quá.

Mỗi khi có dịp ra tới biển, tôi và những người bạn của mình thường chạy ra những chiếc tàu đánh cá vừa cập bến để phụ giúp mọi người. Chúng tôi đua nhau chạy dọc theo những triền cát, cùng nhau nghịch sóng, nhặt nhưng vỏ sò kết thành nhưng chiếc chuông gió xinh xắn hay áp sát tai mình vào những vỏ ốc biển nghe những “khúc hát” của đại dương.

Nhớ những khi gặp ngày biển động, nhóm chúng tôi cùng những người dân chài ngồi quây quần bên nhau, họ kể cho nhau nghe về những khó khăn của nghề biển, về chuyện học hành, con cái, chuyện làng chuyện nước, đủ thứ chuyện trên trời dưới biển…những câu chuyện vốn dĩ không đầu không đuôi ấy lại khiến cho những người dân vùng biển mặn quê như thân thiết hơn, họ thương nhau bởi cái tình, cái vị mặn mòi của biển. Mọi người chẳng phân biệt giàu nghèo, chủ tớ! Một cút rượu đế, dăm ba con khô vừa phơi vội cũng đượm tình dân xứ biển. Họ cùng nhau ôm đàn hát. Khi là những câu hát mang đầy nỗi niềm của người đi biển, khi thì những câu giọng cổ ngọt như mía lùi được cất lên như xua đi cái cơ cực của cuộc đời, họ bỏ lại sau lưng mình gánh nặng cơm áo gạo tiền.

Và rồi khi rời xa cái miền biển nắng gió, bất giác tôi lại sợ biển. Sợ cái cảm giác mông lung nhỏ bé trước biển hay sợ cái cảm nhớ về tuổi thơ một thời với biển? Từng đoàn tàu vẫn hướng ra biển, hướng ra cái nơi mà tôi luôn tự hỏi đi ra biển rồi sẽ tới đâu? Đưa mắt nhìn về phía cuối chân trời. Bỗng thấy cuộc đời người ngắn ngủi quá, mới hôm qua đây thôi giờ đã là ký ức. Giá như giữa những biến cố của cuộc đời con người ta vẫn giữ cho mình một thói quen thì hay biển biến. Cái thói quen hướng mắt về biển của ta dường như đã không còn bởi cái thành phố phồn hoa tất bật. Và khi ta lớn lên, hành trình với bao nhiêu cái đi qua rồi ta mới hiểu. Hiểu vì sao tóc cha bạc, vì sao nước mắt mẹ rơi và hiểu cả những nỗi lòng của biển.

Một chiều nào đó trong những lần được cùng mọi người đi biển, từng nụ bình minh bung trải khắp nơi, làn gió biển rì rào du dương từng tiếng nhạc. Chợt ta nghe thuyền về chở nặng cá, tôm.

Hôm nay, ta – một mình trước biển…

Phạm Nga

 

banner

Thêm một bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *